Nội dung chính
Hành trình từ làng quê tới giảng đường
Võ Trần Phương Anh, sinh năm 2006, lớn lên tại Cần Thơ, hiện là sinh viên năm nhất ngành Tiếng Việt và Văn hoá Việt Nam tại Trường Đại học Bạc Liêu. Cô đạt điểm tuyển sinh dựa trên thành tích học bạ, mang theo một ước mơ đơn giản: học để thay đổi hoàn cảnh gia đình, để mẹ không còn phải lao động vất vả ở thành phố.
Những khó khăn gia đình
Khi mới 6 tuổi, bố mẹ cô ly hôn, mẹ đơn thân nuôi ba đứa con. Để có tiền nuôi học, mẹ đã chuyển ra Sài Gòn làm công ăn lương, để lại ba con ở quê học và làm thêm. Phương Anh và các chị em phải chia sẻ công việc nhà, đồng thời kiếm những đồng lương lẻ để hỗ trợ gia đình.
Áp lực tài chính
Trong những năm cuối cấp 3, cô thường nhìn thấy mẹ phải gồng gánh những khoản chi phí sinh hoạt và học tập. Dù đã đề nghị nghỉ học để đi làm, mẹ kiên quyết bảo cô tiếp tục học, tin rằng giáo dục là con đường duy nhất để cô thoát khỏi vòng nghèo.
Học tập và công việc song hành
Tại đại học, Phương Anh làm thêm tại các quán cà phê vào buổi tối. Lịch học linh hoạt khiến cô phải thay đổi công việc thường xuyên, thu nhập trung bình chỉ khoảng 400.000 đồng mỗi tuần. Dù vậy, cô luôn ưu tiên việc học, tạm dừng công việc khi khối lượng bài vở tăng.
Những cơ hội hỗ trợ
Nhờ sự quan tâm của giảng viên, cô biết đến chương trình “Nâng bước thủ khoa 2025” và nộp đơn xin học bổng. Được nhận học bổng không chỉ giảm bớt gánh nặng học phí mà còn là nguồn động lực tinh thần, khẳng định cô đang đi đúng hướng.
Ước mơ và định hướng tương lai
Phương Anh không mơ ước cuộc sống xa hoa; cô mong có một công việc ổn định trong lĩnh vực học tập, tự lực tự cường và hỗ trợ mẹ. Cô muốn trở thành công dân có trách nhiệm, góp phần vào cộng đồng.
Kết luận
Với nghị lực, tình yêu thương và sự hỗ trợ đúng lúc, Phương Anh đang dần mở ra cánh cửa tương lai, biến ước mơ trở thành hiện thực và mang lại niềm tự hào cho gia đình.