Nội dung chính
Chiến lược của Israel khi tập trung không kích vào các cơ sở sản xuất thép tại Iran không chỉ nhằm gây áp lực kinh tế mà còn trực tiếp triệt tiêu chuỗi cung ứng vũ khí chiến lược.
Mục tiêu kép: Triệt hạ tài chính và năng lực sản xuất quân sự
Ngày 3/4, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu tuyên bố các cuộc không kích đã xóa sổ gần 70% năng lực sản xuất thép của Iran. Đây không phải là sự lựa chọn ngẫu nhiên. Trong cấu trúc kinh tế và quân sự, thép là “xương sống” để chế tạo tên lửa, UAV và tàu chiến. Bằng cách tấn công vào các doanh nghiệp đầu ngành như Khuzestan và Mobarakeh, Israel đã giáng một đòn mạnh vào khả năng tái tạo khí tài của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC).

Hệ lụy kéo dài từ việc gián đoạn hạ tầng công nghiệp
Theo phân tích từ Euronews, việc hai nhà máy thép lớn nhất quốc gia này buộc phải ngừng hoạt động sẽ tạo ra khoảng trống sản xuất kéo dài hàng tháng. Việc thiếu hụt thép không chỉ làm tê liệt các dự án dân dụng mà còn làm chậm quá trình sửa chữa, bảo trì các hệ thống vũ khí hiện có của Iran. Đây là ví dụ điển hình về việc hiện đại hóa chiến tranh bằng cách nhắm vào các điểm nghẽn kinh tế thay vì đối đầu trực diện trên chiến trường.
Xung đột leo thang: Khi hạ tầng dân sự trở thành mục tiêu
Không chỉ dừng lại ở ngành thép, cuộc tấn công còn mở rộng sang các dự án hạ tầng thiết yếu. Đáng chú ý là vụ oanh kích vào cây cầu B1 nối Tehran và Karaj – một công trình giao thông trọng điểm chưa kịp khánh thành. Vụ việc khiến 8 dân thường thiệt mạng và 95 người bị thương, gây ra làn sóng chỉ trích mạnh mẽ từ giới chức Iran.

Ông Qodratollah Seif, Phó tỉnh trưởng Alborz, khẳng định mục tiêu này hoàn toàn không có ý nghĩa quân sự, trong khi Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi khẳng định hành động tấn công hạ tầng dân sự sẽ không thể khuất phục được tinh thần người dân. Các chuyên gia cảnh báo, việc chuyển dịch mục tiêu sang các cơ sở công nghiệp dân dụng đang đẩy cuộc xung đột vào một giai đoạn nguy hiểm mới, đe dọa sự ổn định của nguồn cung năng lượng và hậu cần toàn cầu.